Phim Cô Dâu 8 Tuổi Phần 11 Tập 85 - Todaytv Cảnh sát bắt Kishore Open element in lightbox

Cô Dâu 8 Tuổi Phần 11 Tập 85 Cảnh sát bắt Kishore.

Trên đường,
Kishore đang đi trên xe bus. Phụ xe kêu anh phải mua vé. Kishore mua vé đến Jaitsar. Anh nghĩ rằng mình sẽ thông báo cho Vidhayak sahab (Jagya) về lỗi lầm của Akhiraj. Ngay lúc này, xe jeep của cảnh sát đuổi theo chiếc xe bus và chặn đầu nó lại. Thanh tra cảnh sát bước lên xe, ông đảo mắt một lượt và yêu cầu cảnh sát bắt giữ Kishore. Kishore rất sốc. Họ còng tay anh lại và kéo anh lên xe jeep.

Tại bệnh viện,
Jagya và Ganga xin lỗi Sarita vì những chuyện không may đã xảy ra. Pooja dần dần tỉnh lại. Cô nghe thấy Jagya đang xin lỗi Sarita và nghĩ: Tại sao họ lại xin lỗi maasa?
Sarita nói: Đây không phải lỗi của anh chị. Tại sao anh chị lại phải xin lỗi tôi? Anh chị đã cố gắng rất nhiều để ngăn chặn cả hai nhưng chúng lại không nghe lời. 
Mannu đi vào phòng với đôi mắt đẫm lệ. Sarita nhìn thấy và giận dữ bước đến chỗ cậu. Mannu chắp tay trước mặt Sarita để xin lỗi. 
Sarita tức giận hỏi: Cậu đến đây làm gì? Cậu chính là nguyên nhân khiến Pooja phải ở đây kia mà. Cậu phải chịu trách nhiệm vì đã để mất đứa bé. Pooja đã bị sảy thai bởi vì cậu. Cũng vì cậu mà con bé sẽ không bao giờ làm mẹ được nữa.
Pooja nghe được và choáng váng. Cô đặt tay lên bụng mình và khóc. Mọi người nhìn Pooja khóc nức nở.

Mannu cố gắng đến chỗ Pooja nhưng cô giơ tay lên không cho cậu đến gần. Mannu rất muốn nhưng Pooja nói: Đừng lại gần tôi.
Sarita đổ lỗi cho Mannu: Cậu đã hủy hoại cuộc sống của con gái tôi rồi.
Mannu nói: Con có lỗi gì? Con đã làm gì chứ?
Jagya bảo Mannu ra ngoài nhưng cậu không nghe. Anh đành phải nắm tay kéo cậu đi.

Tại đồn cảnh sát,
Kishore được đưa đến đồn cảnh sát. 
Anh hỏi: Tại sao các anh lại bắt tôi? Tôi đã làm gì sai?
Thanh tra viên đưa cho anh xem lời khai giả của Nimboli và nói: Nimboli đã cáo buộc anh tội lạm dụng tình dục với cô bé.
Kishore nói: Đó là một lời nói dối. Tôi không phải loại người rẻ mạt như vậy. Nếu ông không tin tôi, ông có thể đi hỏi Vidhayak - bác sĩ Jagdish Singh, anh ấy biết tôi và đã đưa tôi đến đây.
Thanh tra nói: Nimboli đã nói với chúng tôi mọi chuyện những gì anh đã làm với cô bé.
Kishore nói với thanh tra: Tôi biết Akhiraj đã mua chuộc ông. Ông ta đã trả cho ông bao nhiêu tiền hả?
Thanh tra giả vờ tức giận và yêu cầu cảnh sát nhốt Kishore vào trong. 
Kishore nói: Rồi ông sẽ bị trừng phạt vì tội ác của mình thôi.
Cảnh sát đánh đập Kishore thậm tệ. Thanh tra nở nụ cười xảo trá.

Tại Badi Haveli,
Jagya và Ganga đưa Mannu về nhà, vào trong phòng của cậu.
Mannu hỏi họ: Con có lỗi gì mà ba mẹ lại tức giận với con?
Jagya nói: Con đã hủy hoại cuộc sống của Pooja.
Mannu chắp tay cầu xin sự tha thứ và nói với Jagya: Hãy tin con Bapusa. Con không biết Pooja lại có nhiều bệnh như vậy.
Ganga mắng Mannu: Mẹ cứ nghĩ rằng con đã lớn, qua thời gian con sẽ hiểu được việc làm sai trái của mình nhưng con lại phá vỡ niềm tin của ba mẹ. 
Mannu nói: Nhưng con thực sự không biết về tình trạng sức khoẻ của Pooja. 
Mannu cố gắng nói thêm điều gì đó nhưng Ganga đã tát cậu. 
Mannu nói: Maa?
Ganga đáp: Đừng gọi mẹ là mẹ. Thật không thể tin được con lại là Mannu, người mà ba mẹ đã biết từ rất lâu rồi. Mẹ thật xấu hổ khi con là con trai của mẹ. 
Ganga bỏ đi còn Mannu vẫn đang khóc.
Jagya cấm Mannu bước chân ra khỏi phòng và nói: Con đã vừa hủy hoại cuộc sống của một cô gái, bây giờ con còn định hủy hoại cuộc đời của ai nữa đây?
Nói rồi Jagya bỏ đi. Mannu chỉ còn biết đứng khóc.

Tại nhà Akhiraj,
Chú của Kishore xin lỗi Akhiraj và nói rằng ông đã làm sai khi nói ra nơi trú ẩn cho Kishore. Làm thế nào mà Kishore lại gây ra chuyện tày đình như vậy với Nimboli. Mangala, Urmila và Nimboli rất sốc khi nghe điều đó. 
Akhiraj nói: Tôi không thể tin được rằng Kishore có thể làm ra chuyện như vậy với Nimboli. 
Harki cười tự mãn. Mangala rất sốc. Chú của Kishore rời đi. 
Nimboli nói rằng Kundan mới chính là thủ phạm, còn Kishore masterji hoàn toàn vô tội. 
Mangala hỏi Akhiraj: Ông đã đổ oan cho Kishore, ông không sợ bị thần linh quở trách sao?
Akhiraj nói: Tôi là thần linh của cái nhà này, và nếu như có bất cứ ai cố tình thách thức tôi, tôi sẽ chẳng kiêng nể gì hết, tôi sẽ giết chết kẻ đó ngay cả khi người đó là chị hay là con Nimboli.
Ông ta bảo Harki nhốt Nimboli vào trong nhà. Mangala bị sốc.

Tại bệnh viện,
Sarita đang ngồi khóc, Anandi đến an ủi cô.
Sarita hỏi: Pooja có nói gì không?
Anandi nói: Không, con bé không nói gì cả. Nó vẫn đang bị sốc. 
Chuông reo, Sarita ra mở cửa. Cô rất sốc khi nhìn thấy Mannu đứng ở ngoài. Cô mắng Mannu và đuổi cậu đi. Sarita cố gắng đóng cửa nhưng Mannu đã nắm chặt cánh cửa. Cậu chắp tay và xin Sarita cho cậu được gặp Pooja một lần. Sarita nhất quyết không đồng ý. 
Anandi nói: Tình trạng của Pooja hiện giờ không cho phép con bé gặp người lạ.
Sarita nói: Ngay cả khi Pooja đã khoẻ lại thì tôi cũng sẽ không cho cậu gặp nó. Cậu đã hủy hoại cuộc đời của nó rồi.
Mannu nói: Cô không thể ngăn cản con gặp vợ của con được. 
Sarita rất sốc. Cô cố gắng đóng cửa nhưng Mannu ngăn lại. Pooja đi tới đó. Mannu chắp tay trước mặt Pooja xin tha thứ. 
Cậu nói: Mình thực sự xin lỗi về tình trạng của cậu. Hãy để cho mình được giải thích tất cả, xin cậu hãy cho mình một cơ hội khác. 
Nhưng Pooja đã tát và mắng cậu: Tôi không muốn nghe bất cứ lời nào từ cậu. Tôi cũng không muốn nói điều gì cả. Cậu làm ơn đi cho.
Mannu buồn bã rời khỏi. Anandi trông theo.

Tại nhà Akhiraj
Kamli đang nói chuyện với Mangala rằng Akhiraj đã đổ oan cho một giáo viên trung thực như Kishore. 
Cô nói: Thật bất công khi trừng phạt một chàng trai vô tội. 
Mangala nói: Thanh tra đang ở cùng phe với Akhiraj. 
Kamli nói: Phải tìm ra người nào đó có thể giúp chúng ta, một người mà không tham nhũng và có thể lấy đó làm gương cho những người khác. Vidhayak bác sĩ Jagdish Singh. Với những gì mà con nghe nói về ngài ấy, thì có vẻ ngài ấy là một người rất trung thực.
Mangala nhìn Kamli.

 Pooja tự tử.

Tại bệnh viện,
Pooja đi vào phòng mình và đóng cửa lại. Sarita và Anandi đi sau cô, Họ liên tục gõ cửa nhưng Pooja kiên quyết không mở. Cô khóc, sau đó mở cặp sách và lấy ra một con dao. Anandi và Sarita cố gắng mở cửa. Pooja kề con dao gần cổ tay mình. Sau bao nhiêu nỗ lực, Anandi và Sarita cũng mở được cửa. Khi nhìn thấy Pooja đang cầm dao, hai người thất kinh, vội vàng lao đến chỗ cô và giằng lấy con dao. 
Pooja khóc và nói với Sarita: Mẹ để con chết đi, con không muốn sống nữa.
Sarita tát Pooja và nói: Nếu con muốn chết thì hãy giết mẹ đi đã.
Pooja nói: Không mẹ ơi.
Hai mẹ con ôm nhau. Anandi nhìn họ.

Tại nhà Akhiraj,
Akhiraj đang tụ tập nhậu nhẹt với đám bạn của ông ta. Họ đã hoàn toàn say xỉn. 
Một người bạn của Akhiraj nói: Sau khi chiến thắng cuộc bầu cử, anh nên làm một việc cho con trai tôi. Hãy giúp cho thằng bé được lên lớp, nó bị lưu ban nhiều năm rồi. Tôi đã yêu cầu và cố gắng đút lót cho hiệu trưởng nhưng hiệu trưởng không đồng ý.
Akhiraj nói: Không, anh không cần lo lắng gì cả. Năm học tới, tôi sẽ giúp cho con trai anh lên lớp cùng với kundan. Nếu như hiệu trưởng vẫn không đồng ý, tôi sẽ biến ông ta thành một con gà trống trước mặ tdân làng.
Tất cả cười phá lên.

Một người bạn khác nói: Hãy giúp tôi một việc sau khi anh chiến thắng cuộc bầu cử, về người phụ nữ mà tôi đã nói với anh rằng hãy làm cho cô ấy thuộc về tôi (ám chỉ ông ta muốn quan hệ thể xác với cô ấy). 
Akhiraj và đám bạn bật cười.
Người kia nói tiếp: Tôi đã cố gắng theo đuổi rất nhiều nhưng cô ấy không thèm đếm xỉa tới. Trái tim của tôi rất trong sạch, tôi chỉ muốn ủng hộ cho cô ấy kể từ lúc cô ấy sống cô đơn thôi mà.
Tất cả cùng cười.
Akhiraj nói: Đừng lo. Một khi chiến thắng trong cuộc bầu cử, tôi sẽ giúp anh gần gũi hơn với cô ta, nhưng anh không thể vui vẻ một mình đâu, bởi vì tôi cũng có rất nhiều tình thương đối với phụ nữ nghèo.
Tất cả cùng cười. 
Akhiraj nói tiếp: Bây giờ mọi thứ vẫn đang diễn ra rất trơn tru. Tôi đã lừa được ủy viên hội đồng, bác sĩ Jagdish Singh, ngày mai anh ta sẽ ủng hộ cho tôi ở làng của Jata Shankar. Với sự ủng hộ ủy viên hội đồng, tôi sẽ chiến thắng mà chẳng cần tham gia bầu cử gì hết.
Akhiraj và đám bạn cùng cười.

Mangala đứng gần cửa sổ và nghe họ nói chuyện. Bà nghĩ rằng ngày hôm qua Akhiraj chỉ mới lây lan nọc độc trong nhà, nhưng một khi con quái vật này chiến thắng cuộc bầu cử thì hắn sẽ càng mạnh mẽ hơn, hắn sẽ tha hồ lộng hành, tác oai tác quái trong cả làng.
Mangala căng thẳng đi đi lại lại trong phòng. Bà tự nói với mình: Akhiraj sẽ trở nên mạnh mẽ hơn nếu như thắng cuộc bầu cử. Con quái vật này sẽ khiến cuộ csống của dân làng phải khốn đốn. Mình không thể để chuyện này xảy ra, nhưng mình nên làm gì đây?
Mangala đến chỗ tượng thần và nói: Người luôn tới trái đất để giết chết bọn quái vật, nhưng khi nào Người mới tới để giết con quái vật Akhiraj? 
Mangala nhớ lại những hành động trước đó của mình và nói: Con đã giả vờ rằng Người đã nhập vào người con và dạy cho Akhiraj một bài học, nhưng vẫn thất bại bởi vì con rất ích kỉ với mình và Nimboli. Con chỉ nghĩ cho hai chúng con, con không bao giờ trở thành mẹ được nữa và đã coi Nimboli như con gái của mình. Tình yêu con dành cho Nimboli đã trở thành vị kỷ. Xin thần linh hãy tha thứ cho con. Con sẽ không để Akhiraj gây họa cho dân làng nữa, bây giờ con sẽ nói cho Vidhayaksahab (Jagya) mọi thứ về Akhiraj. 
Mangala suy nghĩ và nói tiếp: Nhưng còn Nimboli của con? 
Bà xúc động nhìn Nimboli, cô bé vẫn đang ngủ say.

Tại Badi Haveli
Dadisa và Jagya đang ở dưới đại sảnh. Mannu đi xuống cầu thang và hỏi Jagya: Có phải ba đã gọi con không?
Jagya nói: Ba đã yêu cầu con phải ở đây, tại sao con lại đi gặp Pooja?
Mannu nói: Con biết là Anandi maasi sẽ nói cho ba, nhưng tại sao con lại không thể tới đó? Pooja là vợ của con và ba không nên ngăn cản con đi gặp cô ấy. Cô ấy yêu con rất nhiều. Bây giờ cô ấy chỉ đang tức giận một chút, nhưng cô ấy sẽ ổn thôi. Con sẽ ở cạnh cô ấy trong tình trạng này và ba không thể ngăn cản con được đâu.
Jagya nói: Ba mẹ có thể ngăn cản con và con cần phải dừng lại. Con có biết rằng sau khi con rời khỏi đó, Pooja đã định tự tử không?
Mannu rất sốc. 
Jagya nói tiếp: Con đã hủy hoại cuộc đời của con bé tội nghiệp đó, bây giờ, hãy làm ơn để Pooja được sống nếu như con quan tâm tới con bé dù chỉ là một chút. Ba chắp tay cầu xin con, ba cũng cúi đầu trước mặt con. Cả cuộc đời của ba chưa từng phải cúi đầu trước ai khác ngoại trừ thần linh và Dadisa, nhưng hôm nay ba chấp nhận chắp tay và cúi đầu trước mặt con, làm ơn dừng lại đi Mannu.
Mannu xúc động và bỏ về phòng.

Tại nhà Akhiraj
Mangala đang nói chuyện với Kamli: Bây giờ bác chỉ lo lắng một điều, bác không thể tìm thấy sức mạnh để nói chuyện với Jagdish ji. Bác đang ở một tình thế rất khó xử khi nghĩ về tình mẫu tử của mình hay về dân làng. 
Kamli nói: Con có thể hiểu bác, nhưng chúng ta cần phải ngăn Bapusaa lại. Nếu như chiến thắng trong cuộc bầu cử, ông ấy sẽ phá nát cả cái làng này và khiến mọi người phải sống như địa ngục. Danh dự của phụ nữ sẽ gặp nguy hiểm vì ông ấy. Nếu như chúng ta không làm gì để ngăn chặn ông ấy, chúng ta cũng sẽ trở thành nạn nhân của ông ấy.
Mangala nói: Bác biết điều đó nhưng bác rất lo cho Nimboli, bác sẽ không thể sống mà không có con bé. 
Kamli bảo Mangala: Bác hãy gạt bỏ nỗi sợ đó ra khỏi trái tim và phải có lòng tin vào thần linh. Rất nhiều lần Nimboli bị tách ra khỏi bác nhưng thần linh đã che chở cho con bé, Người vẫn để cho Nimboli được ở cạnh bác mà. Anandi là một phụ nữ rất tốt bụng, cô ấy cũng có một cậu con trai bằng tuổi Nimboli. Là một người mẹ, Anandi sẽ hiểu cho cảm giác của bác và sẽ không chia rẽ bác với Nimboli. 
Mangala nói với Kamli: Con nói đúng, bác không thể ích kỉ như vậy được. Nếu cô để Akhiraj làm chuyện sai trái với dân làng thì sau khi giành được quyền lực, ông ta sẽ biến Nimboli của bác trở thành miếng mồi ngon của ông ta. Tình mẫu tử sẽ còn nghĩa lý gì nữa nếu như bác không thể bảo vệ cho Nimboli bé nhỏ của mình. Ngày mai bác sẽ gọi cho Vidhayakji và kể cho ngài ấy mọi chuyện.
Kamli gật đầu.

Tại Shiv Niketan
Pooja đang ngồi trên giường. Ganga đi đến chỗ cô và nói: Cô đến để xin con tha thứ. Cô đã đối xử không phải với con, lúc nào cô cũng đổ lỗi cho con. Cô xin lỗi vì hành vi của mình, cũng là cho lỗi lầm của Mannu.
Pooja nói: Dạ được.
Cô ôm lấy Ganga. Anandi và Sarita mỉm cười khi nhìn thấy điều đó.

Tại Badi Haveli
Dadisa đang ở cùng Jagya. 
Bà nói với anh: Bà cảm thấy rất bồn chồn, nhưng sau khi tới đền cầu nguyện thì bà đã thấy khá hơn rồi. 
Jagya nói: Bây giờ cháu phải tới bệnh viện, sau đó là đến một cuộc hội nghị ở làng.
Dadisa nói: Được rồi. Jagya rời đi.

Dadisa nghe thấy có ai đó đang khóc và trông thấy Ganga đang ở trước ngôi đền nhỏ trong nhà. Dadisa đi tới chỗ cô và hỏi chuyện gì đã xảy ra.
Ganga nói: Cháu đã tới nhà Pooja để xin tha thứ vì hành vi của cháu và lỗi lầm của Mannu. Cháu cứ nghĩ rằng con bé làm sai, nhưng hôm nay nó đã chấp nhận tha thứ cho cháu. Cháu có thể ăn năn cho lỗi lầm của mình như thế nào đây?
Dadisa nói: Bà cũng cảm thấy có lỗi với Pooja. Ngày mai con bé sẽ trở thành một người phụ nữ, nhưng lại không thể làm mẹ.
Ganga nói: Tất cả là tại Mannu. Cháu nghĩ rằng thằng bé làm sai như vậy bởi vì nó không phải là máu mủ của nhà này. 
Mannu nghe thấy và rơi nước mắt.

Dadisa hỏi Ganga: Cháu đang nói gì thế? Đừng bao giờ nói ra những lời như vậy một lần nữa. Thằng bé là con cháu của chúng ta. Kể từ ngày nó bước chân vào đây, chúng ta đã nó như là ruột thịt rồi. Có thể thằng bé không cùng chung huyết thống với mọi người, nhưng nó là con trai của nhà này. Chúng ta cảm thấy tự hào về những điều tốt mà nó làm thì cũng phải chịu trách nhiệm cho sai lầm của nó. Lỗi của chúng ta là đã không chỉ cho nó đi đúng đường. 
Dadisa an ủi Ganga. Mannu nghe được tất cả và nghĩ: Đúng vậy Dadisa, bây giờ cháu đã ăn năn cho tội lỗi của mình rồi.

(Translator: Bích Ngọc)

Xem THuyết minh tại đây : co dau 8 tuoi phan 11 tap 85



Bình Luận

Đang tải bình luận, xin chờ