Cô Dâu 8 Tuổi Phần 9 Tập 69-A - TodayTV Open element in lightbox

Tập phim bắt đầu khi Saanchi đang nói chuyện với Vivek và nói:

-Vivek, anh không nghĩ rằng khả năng nấu ăn của em đang được cải thiện sao?

Vivek thì đang suy nghĩ vẩn vơ chuyện gì đó. Sau đó, anh đưa cho Saanchi một lọ nước hoa. Anh nói:

-Cái này chỉ được một mình em sử dụng thôi! Em đã đưa nó cho mẹ và Rakhi chưa?

-Chưa, sao anh lại hỏi thế?

-Anh muốn chỉ mình em có một mùi hương mà anh nhận được ra. Anh muốn nó là của em, mà không phải ai khác…

Những lời nói ngọt ngào củaVivek làm cho Saanchi phải bối rối mất một lúc…

-Thôi được rồi, ta đi ngủ thôi!-Vivek nói.

 

Tại bệnh viện… Dadisa hỏi cô y tá:

-Tại sao cô không cho tôi gặp Subhadra?

-Thưa bà, bác sĩ sẽ kể cho bà sau.

Bác sĩ đến và nói Subhadra đã rời khỏi bệnh viện rồi

-Làm sao bà ấy có thể đi được chứ? Không có người canh gác sao?

-Chúng tôi không có bảo vệ thưa bà. Có lẽ bà ấy đã rời khỏi khuôn viên rồi.

Dadisa rất sốc, bà không biết phải trả lời Anandi như thế nào. Ấy thế là, dadisa liền gọi cho Jagya. Jagya nhấc máy, Dadisa kể cho anh rằng Subhadra đã trốn khỏi bệnh viện rồi.

-Bà không biết phải làm thế nào nữa…

-Nội, bây giờ chúng ta phải đi tìm bà ấy

Sau đó, Jagya liền nói chuyện với bác sĩ Agarwal và nói rằng anh muốn có một tấm ảnh của bà Subhadra và ông ta đồng ý. Ông nói:

-Bà Subhadra có lẽ chỉ ở gần đây thôi.

Subhadra đang thưởng thức mùi vị của món dhaba. Một viên thanh tra thấy bà ta và ngay lập tức báo cho Jagya biết. Jagya nhờ viên thanh tra đó đưa Subhadra về Haveli. Anh ta nói:

-Được!

Nói rồi, viên thanh tra đi về phía bà ta.Subhadra nói:

-Các người tìm thấy tôi cũng sớm thật đấy. Để tôi ăn xong cái đã. Chỉ tầm 45 phút thôi.

 

Gia đình Groom đến nhà của Gulli. Họ nói với ông bà của Gulli rằng:

-Gia đình chúng tôi không thể để con trai của mình kết hôn với Gulli được. Chúng tôi thành thật xin lỗi mọi người.

Gulli nghe được mọi thứ và cô khóc. Ông bà của cô an ủi cô và nói rằng Gulli không hề làm gì sai cả. Gulli nói với họ rằng:

-Ông bà, hai người hãy chấp nhận rằng con sẽ phải sống và mang tiếng xấu bên mình.

Ông bà Gulli cũng quyết định không nói cho gia đình Groom biết về câu chuyện đau thương đó…

Viên thanh tra đưa Subhadra đến Haveli. Dadisa nhìn chằm chằm vào Subhadra.. Subhadra phân trần:

-Tôi chỉ là ra ngoài để ăn thôi mà.

Viên thanh tra rời đi.

-Tôi tưởng viên thanh tra đưa tôi đến bệnh viện, nào ngờ anh ta lại đưa tôi đến đây.

Ganga đưa nước cho bà.

-Tôi không uống nước!-Subhadra nói.

-Giờ bà thử nói đi, tại sao lại trốn khỏi bệnh viện?

-Họ đang trừng phạt tôi những thứ không cần thiết!

-Đó là điều trị, không phải trừng phạt.

-Tôi sẽ về lại nhà của anh tôi.

-Bà Subhadra, đó là một bệnh viện với cách điều trị tốt, cháu nghĩ bà nên điều trị xong đi ạ.

-Bà cũng không muốn rời khỏi với cái vết thương này đâu. Nhưng bà cũng không muốn ở lại đó.

-Hay là bà hãy ở lại đây để điều trị có được không?

Subhadra nghĩ: “Ở đây mình sẽ có đồ ăn ngon!!!” và thế là đồng ý. Dadisa thì nghĩ thầm: “Đừng nghĩ rằng tôi đã tha cho bà, tôi sẽ đãi tiếp bà…”

 

Anandi nói cho các cô gái về các loại gia vị nhập khẩu. Parmila đến NGO (tổ chức phi chính phủ) . Anandi thấy cô và nói cô hãy vào trong cùng mọi người.

-Tôi đến đây là có chút việc. Những người địa phương ở đây muốn chúng tôi phải đóng cửa cái học viện, vì họ nghĩ chúng tôi đang làm những việc sai trái.- Parmila nói

-Sao họ lại nghĩ thế?-Anandi hỏi

-Họ không cứ cho rằng một người phụ nữ thì không thể làm được gì. Cô biết không Anandi, tôi đã đến tiệc nhảy và nhảy rất trang nhã, không hề khiếm nhã một chút nào.

-Tôi biết, tôi biết mà Parmila

-Tôi đã cố gắng giữ khuôn phép của mình. Nhưng tên địa chủ cảnh cáo tôi phải ra khỏi đây, bằng không ông ta sẽ tống cổ tôi ra khỏi nhà. Anandi, tôi không thể sống mà không nhảy…

-Parmila, tôi sẽ giúp cô. Nhưng tôi thực tình không biết nên giúp cô thế nào nữa. Cô hãy cho tôi chút thời gian, tôi sẽ nói chuyện với chồng tôi, anh ấy là thanh tra của thành phố này.

-Ồ, tôi không hề biết điều đó.

-Cô hãy chờ xem Shiv có thể giúp gì được cho cô nhé!

-Vậy tôi cảm ơn cô, Anandi, thật sự rất cảm ơn.

-Parmila, không ai được quyền tước đi ước mơ chân chính của cô cả…

Parmila bỗng trở nên phấn chấn hơn hẳn.

 

Mọi người đến gặp Shiv và phàn nàn về học viện nhảy của Parmila. Họ muốn anh phải đóng cửa học viện đó. Shiv nói họ nên đến gặp cảnh sát.

-Cảnh sát đã nói địa chủ đuổi Parmila đi - Mọi người nói.

Một người đàn ông đưa cho Shiv bằng chứng cho rằng nhiều gã đàn ông đã đến học viện nhảy vào buổi tối.

-Nhưng họ vẫn cứ ở đó- Người đàn ông đó nói tiếp- Shiv, anh hãy làm gì đó đi…

Trans: Sherkha Nathaldi



Bình Luận

Đang tải bình luận, xin chờ

Từ khóa