Cô dâu 8 tuổi Phần 11 tập 90 - Todaytv Tap 90 Open element in lightbox

Cô dâu 8 tuổi Phần 11 tập 90 Mangla dẫn Nimboli chạy trốn Anandi.

Tại nhà Akhiraj,
Anandi lắc tay Harki và hỏi: Nói đi, con gái tôi đâu?
Kamli nói với Anandi: Nimboli ở cùng Teesa và bà ấy (Harki) không đoái hoài gì tới họ. Bà ấy chỉ quan tâm đến chồng và con trai mình thôi.
Jagya nói với Anandi: Chúng ta đừng nên lãng phí thời gian ở đây, phải đi tìm họ ngay. Hai người đó vẫn chưa thể đi xa được đâu.
Anandi rời đi cùng Jagya và Anant. Harki trừng mắt nhìn Kamli.

Tại một quán ăn,
Mangala và Nimboli đang ngồi uống nước ở đó. Nimboli hỏi: Sao chúng ta lại phải đi theo đường này Teesa? Đây là một tuyến đường dài, nếu đi theo đường khác thì bây giờ chúng ta đã tới được trạm xe bus. 
Mangala nghĩ: Làm sao mình có thể nói cho Nimboli sự thật rằng cảnh sát đang trên đường tới đây.
Bà nói dối Nimboli: Có vài công trình đang thi công ở con đường đó, cho nên mình phải đi đường này. Con đừng lo, xe bus sẽ sớm tới thôi.
Nimboli hỏi: Nhưng mình đang đi đâu hả Teesa?
Mangala nói: Đến nơi thì con sẽ biết.
Nimboli cười nói: Con biết là cô đang tạo bất ngờ cho con.
Mangala nói: Đúng vậy, con biết là con thích sự ngạc nhiên mà.

Đột nhiên bà nhìn thấy xe jeep của cảnh sát đang đi tới. Mangala bị sốc, vội che mặt Nimboloi dưới khăn trùm đầu. 
Nimboli hỏi: Sao thế cô? Sao trông cô lại sợ hãi quá vậy? Cô có ổn không?
Mangala nhìn xung quanh và trông thấy cửa sau của quán ăn. Bà vội đưa Nimboli rời khỏi. Cảnh sát đi vào, đưa ảnh của họ và hỏi chú quán: Ông có nhìn thấy họ không? Họ có tới đây không?
Chủ quán nhận ra và nói: Họ vừa mới ở đây.

Mangala đưa Nimboli lẻn ra khỏi quán ăn. Chạy được một quãng, Nimboli đã mệt lả và cảm thấy khát nước. Mangala nhìn thấy một ngôi nhà ở trước mặt và đưa Nimboli tới đó. Bà nghe thấy tiếng còi xe của cảnh sát và nhanh chóng gõ cửa ngôi nhà. Một người đàn ông ra mở cửa. 
Mangala chào và hỏi: Chúng tôi đang gặp rắc rối, ông có thể cho chúng tôi tá túc ở đây một thời gian được không? 
Nimboli chắp tay lại. Cảnh sát dừng ở một quán trà, đưa hình của Mangala – Nimboli và hỏi: Có ai từng nhìn thấy họ không? 
Mọi người nói không, thanh tra yêu cầu họ báo ngay cho cảnh sát nếu có ai đó nhìn thấy.
Chủ nhà nhìn và nghe được. Ông hỏi Mangala: Tại sao hai người lại phải chạy trốn cảnh sát? Hai người đã phạm tội gì à?
Mangala bịa ra một câu chuyện để đánh lừa chủ nhà. Nimboli cũng chắp tay trước mặt ông. Chủ nhà mủi lòng và đồng ý.

Trên đường
Anant đang lái xe còn Anandi và Jagya ngồi sau. Anandi khóc và Jagya an ủi cô: Em đừng lo, họ sẽ không đi xa được đâu. Cảnh sát đang đi tìm họ, vấn đề chỉ là thời gian mà thôi. Chúng ta sẽ tìm thấy họ mà.
Anandi nhìn ảnh Nimboli và nói: Em đã phải đợi quá lâu để biết Nandini đang ở đâu, bây giờ con bé trông như thế nào. Vậy mà...
Cô khóc. Anant khuyên cô nên kiểm soát cảm xúc của mình: Chúng ta sẽ tìm thấy con gái của cô, rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đó.

Tại ngôi nhà Mangala và Nimboli đang ở nhờ 
Cảnh sát đi tới ngôi nhà mà Mangala đã xin tá túc. Cảnh sát đưa hình và hỏi chủ nhà có thấy họ không. Ông nói dối là không. Có vài người đàn ông đang ngồi với vợ của mình, và mặt người vợ đã trùm kín. Mangala và Nimboli cũng đeo mạng che mặt và ngồi giữa. Cảnh sát yêu cầu họ bỏ mạng che mặt ra, nhưng chủ nhà và những người chồng kiên quyết không đồng ý, họ cãi nhau. Thanh tra cảnh sát yêu cầu dừng lại. Ông thay mặt nhóm cảnh sát xin lỗi họ và rời đi. Mangala cảm ơn chủ nhà và nói: Ân tình này tôi sẽ ghi nhớ cho đến hơi thở cuối cùng. Bà đưa Nimboli rời khỏi. 
Nimboli hỏi: Sao mình lại phải trốn cảnh sát hả Teesa?
Mangala nói: Cô sẽ kể cho con sau.

Tại nhà Akhiraj,
Harki đang ngồi khóc trong phòng vì lo cho Kundan. Kamli đi vào và chế nhạo: Nếu mẹ nhớ Kundan nhiều như vậy thì sao còn giấu nó đi, sao không đưa nó ra ngoài?
Harki trừng mắt nhìn. Kamli nói: Bây giờ cả cái làng này đều biết lỗi lầm của Kundan, mẹ còn định giấu nó tới chừng nào? Rồi cũng sẽ tới lúc nó bị bắt thôi. Loại người như Bapusaa còn không thể thoát khỏi nanh vuốt của pháp luật thì thằng Kundan là cái thá gì chứ? Ngay cả khi chứng kiến Bapusaa phải trả giá cho những tội ác của mình thì mẹ vẫn chưa ngộ ra sao? 
Harki tức giận nói: Ba của mày đã phạm một sai lầm lớn khi rước mày về cái nhà này, đúng là nuôi ong tay áo. Ngay cả khi biết mày nuôi thù với Kundan thì ông ấy vẫn đưa mày về. Kể từ lúc mày bước chân vào đây, Kundan và ba của mày chưa có ngày nào được yên thân. Lỗi lớn nhất của tao chính là cứu mày thoát khỏi Akhiraj, bởi vì tao là mẹ của mày. Sẽ tốt hơn nếu như ngày đó ba mày tiễn mày đi luôn cùng với thằng Gopal. 
Kamli nói: Được thôi, nhưng bây giờ mẹ định làm gì?
Harki nổi điên định đánh Kamli bằng một cái bình, nhưng cô giằng lấy khỏi tay Harki.
Kamli nói: Giờ thì con đã hiểu tại sao mọi người vẫn hay nói rằng vợ chồng sau khi chung sống thì cách suy nghĩ lẫn hành động đều giống như nhau. Mẹ nhìn lại mình đi. Bapusaa là một tội nhân độc ác và mẹ cũng giống ông ta rồi.
Harki quắc mắc nhìn Kamli, cô bỏ đi. Harki tiếp tục than khóc cho Kundan.

Tại bến xe
Mangala và Nimboli xếp hàng đợi lên xe thì Mangala nhìn thấy cảnh sát đang đi tới. Bà không bước lên xe và đóng cửa xe bus.
Nimboli hỏi: Sao mình không đi nữa hả mẹ? Xe đi rồi, chúng ta làm gì bây giờ?
Mangala bảo Nimboli đi với bà. Hai người trốn dưới quầy vé. Từ quầy, Mangala nhìn thấy Jagya xuống xe cùng Anandi. Bà trốn đi và che mặt Nimboli lại. 
Nimboli hỏi: Sao mình lại phải trốn cảnh sát?
Mangala nói dối: Bapusaa của con đã bị bắt, nhưng ông ta đã báo với những cảnh sát tồi tệ đuổi theo để bắt chúng ta. 
Nimboli tin răm rắp.

Mangala lại nhìn ra bên ngoài từ cửa sổ, bà thấy Anandi đang đi về phía quầy vé. Bà bị sốc và ôm lấy Nimboli. Anant cũng đang đi tìm hai người. Jagya chỉ đạo cảnh sát phải làm gì và gọi điện cho thanh tra. Anandi chậm rãi tiến về phía quầy vé, Mangala và Nimboli trốn đi. Anant tìm thấy một người đàn ông đã trông thấy Mangala và Nimboli ở bến xe. Anant gọi cho Anandi và Jagya , nói rằng họ đã lên xe bus. Tất cả vội vàng đuổi theo chiếc xe bus. Sau khi họ đi rồi, Mangala và Nimboli ra ngoài. 
Nimboli nói: Con hiểu rồi, mình không lên xe vì cô biết cảnh sát đang đi tìm chúng ta, nhưng bây giờ chúng ta phải làm gì?
Mangala nhìn thấy một chiếc xe khác và bảo Nimboli lên xe. Phụ xe nói: Trên xe bây giờ không còn chỗ ngồi đâu, hai người bắt xe khác đi. Tài xế và phụ xe đi uống trà ở một quán ven đường. 
Mangala nghĩ: Anandi và Vidhayak ji sẽ quay lại đây khi biết trên xe kia không có mình và Nimboli, phải đi khỏi đây ngay.
Mangala và Nimboli trèo lên nóc xe bus và trốn sau các bao tải. Xe bus lăn bánh mà không hề biết có hai người đang ở trên nóc xe...

Tại Badi Haveli
Ganga đang nói chuyện điện thoại với Jagya và vui vẻ hỏi: Thật không bác sĩ?
Dadisa đi tới hỏi: Jagdish gọi sao? Khi nào thì nó về?
Ganga hạnh phúc nói với Dadisa: Anh Jagdish đã tìm được Nandini rồi bà ơi.
Dadisa vô cùng xúc động và nói: Thần linh ơi, cuối cùng Người đã nghe thấy lời cầu nguyện của tôi rồi.
Ganga nói: Jagdish đang ở Jharla và anh ấy đã gọi cho Anandi tới đó, bà có biết ai là Nandini không? Nimboli, cô bé mà Anandi vẫn hay gặp, nó chính là Nandini.
Dadisa vui mừng, Ganga nói tiếp: Akhiraj Singh chính là kẻ đã bắt cóc Nandini khỏi Anandi.
Dadisa nói rằng bà muốn nói chuyện với Anandi. Jagya đưa máy cho Anandi, cô ứa nước mắt và nói: Dadisa, ngay cả khi biết về Nandini, ngay cả khi đang ở rất gần con bé nhưng cháu vẫn không thể gặp con bé và ôm nó vào lòng.
Dadisa hỏi: Nhưng tại sao?
Anandi nói: Là vì chị dâu của Akhiraj Singh.Mangala đã đưa Nandini chạy trốn và chúng cháu đang tìm kiếm họ. Khi vừa biết rằng họ đã lên xe bus, chúng cháu đã đuổi theo nhưng họ không có ở đó.
Dadisa hỏi: Sao cô ta lại đưa Nandini bỏ trốn?
Anandi nói: Bởi vì cô ấy thương Nandini rất nhiều. Jagya đã kể cho cháu về cô ấy. Từ nhiều năm nay cô ấy đã nuôi nấng và coi Nandini như con ruột của mình. Cô ấy đã kể cho Jagya về Nandini và tội ác của Akhiraj. Cô ấy không muốn bị tách khỏi Nandini.
Dadisa hỏi: Vậy Shivam đang ở Shiv Niketan một mình sao?
Anandi nói: Dạ không, nó đang ở cùng Nidhi, còn anh Anant ở cùng tụi cháu. Chúng cháu đang tới đồn cảnh sát để nói chuyện với Akhiraj. Có thể tụi cháu sẽ tìm được manh mối nào đó từ ông ta.
Dadisa nói: Đừng lo lắng, thần linh sẽ giúp chúng ta. Nếu cháu có thể hiểu Mangala thì cô ta cũng nên hiểu cháu. Mọi thứ sẽ ổn thôi, sẽ sớm tìm thấy Nandini thôi mà.

Trên đường
Chiếc xe bus mà Mangala và Nimboli đang trốn bị cảnh sát yêu cầu dừng lại, họ nói với tài xế: Chúng tôi đang tìm người và phải kiểm tra xe của ông.
Mangala bị sốc, bà đánh thức Nimboli. Cô hỏi: Cảnh sát sẽ bắt chúng ta và tống vào tù như Bapusa và Kundan phải không Teesa? 
Cảnh sát tìm kiếm trong xe, còn một cảnh sát khác trèo lên nóc xe bus. Mangala nhìn thấy một tấm bạt, liền phủ lên người. Khi cảnh sát lên tới nơi, lật tấm bạt lên thì chỉ thấy một đống hành lý. Sự thật là Mangala và Nimboli đang trốn sau các bao tải. Khi cảnh sát đang đi xuống, đột nhiên Nimboli bị hắt hơi khiến Mangala bị sốc. Cảnh sát nghe thấy và trèo lên một lần nữa. Anh ta kiểm tra đằng sau các bao tải nhưng không thấy ai. Mangala và Nimboli đang trốn dưới tấm bạt. Cảnh sát nói: Rõ ràng mình nghe có tiếng hắt hơi nhưng lại không thấy ai, chắc mình nghe nhầm rồi. Các cảnh sát nói rằng hai người đó không ở trên xe này. Thanh tra cho pgép xe bus rời đi, Mangala ôm Nimboli.

Tại nhà Akhiraj,
Kamli đưa Pushkar vào phòng. Pushkar nói: Anh sẽ chỉ ở đây với em. Kamli nói: Được rồi. 
Harki bước vào và quát Kamli: Sao mày dám đưa thằng này về đây? Ba của mày vừa ra khỏi nhà, mày đã bắt đầu làm theo những gì mày muốn, không tuân theo các quy tắc của ông ấy. Chẳng lẽ mày đã quên mình bị đánh đập thế nào rổi? Để ba mày về đây, ông ấy sẽ thấy.
Kamli nói: Mẹ hãy tỉnh mộng đi, ông ta không thể trở về nữa đâu. Còn thằng Kundan, bản thân nó đang phải trốn chui trốn lủi ở cái xó xỉnh nào đó, nó có thể làm được gì? Bapusa đã bị trừng phạt vì những việc làm quái dị của ông ta, ít nhất thì mẹ nên rút ra bài học cho mình, điều đó sẽ tốt cho mẹ. Hãy tập sống như một con người đi.

Harki chế nhạo Kamli: Mặt trăng chỉ tỏa sáng một đêm duy nhất trước khi phải nhường chỗ cho mặt trời. Mày sẽ tỏa sáng với sự ủng hộ của ai khi đứng trước Bapusa và em trai mày? Mangala đã không còn quan tâm đến mày nữa, bà ta đã bỏ đi khi mày đang ngủ mà không thèm đếm xỉa tới, còn dắt theo cả Nimboli. Giờ thì ai sẽ ở cạnh mày đây? Không ai cả. Thử nghĩ đi, mày sẽ làm gì? Ai sẽ ủng hộ và cứu mày?
Harki nhếch mép bỏ đi. Kamli cười khẩy và nói: Bà đã quá nhầm rồi. Bà không biết được những gì đã xảy ra trong cuộc nói chuyện giữa tôi và Teesa trước khi bà ấy đưa Nimboli bỏ trốn đâu.

Hồi tưởng...
Mangala đang đóng gói quần áo của Nimboli. Kamli đi vào và hỏi: Sao bác lại đưa Nimboli ra khỏi phòng đó?
Cô kinh ngạc khi thấy Mangala đang thu dọn đồ của Nimboli và hỏi: Bác đang làm gì vậy? 
Mangala nói: Nimboli sẽ rời khỏi căn nhà này, đi cùng chúng ta.
Kamli sốc và hỏi: Bác nói gì thế? Sao Nimboli phải đi cùng chúng ta? Vidhayak ji đã hứa sẽ không tách Nimboli khỏi chúng ta mà?
Mangala nói: Lời hứa này sẽ vô giá trị vì anh ta đã biết ai chính là mẹ ruột của Nimboli.
Kamli sốc: Mẹ ruột của Nimboli ư? Nhưng ai mới là mẹ của con bé?
Mangala đáp: Đúng thế, là Anandi. Cô ấy chính là mẹ đẻ của Nimboli.
Kamli vô cùng kinh ngạc.
Mangala nói tiếp: Con gái của Anandi tên là Nandini, đây là tên khai sinh của con bé. Nimboli chính là Nandini.
Kamli hỏi: Ai đã nói với bác điều này?
Mangala nói: Là Vidhayak ji.
Bà kể lại mọi chuyện cho Kamli thông qua hồi tưởng. Kamli khóc và nói: Nhưng Vidhayak ji đã hứa rằng sẽ không có ai tách Nimboli khỏi chúng ta mà?
Mangala khóc và nói: Đó là trước khi anh ta biết được sự thật, còn bây giờ tất cả đều đã bị phơi bày, điều đó sẽ cướp đi mọi thứ của chúng ta. Bác chẳng biết mình phải làm gì nữa. Làm sao có thể ngăn cản Nimboli, bác lấy quyền gì chứ?
Kamli nói: Anan đã sinh ra Nimboli, nhưng bác đã cứu con bé rất nhiều lần và khiến nó được tái sinh, vì thế bác có đủ quyền với con bé. Nimboli là cuộc sống của bác, bác có thể sống mà không có nó không?
Mangala ôm lấy Nimboli mà khóc, nói rằng bà sẽ chết mất nếu như phải rời xa Nimboli. Kamli gợi ý bà nên bỏ trốn cùng Nimboli, chỉ còn cách này thôi. 
Mangala hỏi: Nhưng bác biết đi đâu với con bé? Phải cho nó ăn gì, nuôi dưỡng nó một mình như thế nào? 
Kamli nói: Bác đừng lo, con sẽ gửi tiền cho bác. Hãy chạy trốn cùng Nimboli, đến một nơi mà không ai tìm thấy hai người.
Mangala nói: Bác cũng còn một ít nữ trang.
Kamli nói: Con sẽ gửi tiền cho bác, bác phải nhanh chóng đưa Nimboli ra khỏi đây.
Mangala đồng ý. Kết thúc hồi tưởng.
Kamli nói: Thật tốt khi bác đã nghe lời con, con sẽ cầu nguyện cho bác và Nimboli được an toàn, sẽ không ai có thể tìm thấy hai người.

Tại đồn cảnh sát
Akhiraj đang ngồi trong tù. Cảnh sát đi tới và nói: Vidhayak ji muốn gặp ông.
Akhiraj vui mừng nghĩ:Vidhayak ji muốn gặp mình. Chắc anh ta đã thương hại mình và muốn cho mình một cơ hội để chuộc lỗi. Ông ta vội vàng ra ngoài. Cảnh sát còng tay ông ta lại và đưa tới chỗ Jagya. 
Akhiraj nói: Tôi biết mà, ngài sẽ cho tôi thêm một cơ hội. Chỉ có ngài mới nghe lời tôi nói thôi.
Jagya giận dữ nhìn Akhiraj nhưng ông ta không hiểu và tiếp tục múa mỏ: Đây là âm mưu mà kẻ thù của tôi bày ra để chống lại tôi. Họ ghen tỵ bởi vì họ sợ rằng, với sự ủng hộ của ngài, tôi sẽ loại bỏ những việc làm sai trái từ Jharla. Hãy tin tôi đi, họ làm vậy là để hạ thấp uy tín của tôi, tôi chưa bao giờ làm việc gì sai trái, tôi dám thề với thần Devi maa rằng cả đời tôi chưa làm gì có lỗi cả.
Jagya kinh tởm nhìn Akhiaraj và nói: Akhiraj Singh, thần Devi maa có thể chấp nhận ông, nhưng ở đây có một người mẹ mà cô ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho ông.
Anh đứng dẹp sang một bên, Akhiraj nhìn thấy Anandi đang đứng sau lưng Jagya và nhìn ông ta chằm chằm đầy căm phẫn. Akhiraj nhận ra cô và bị sốc.

(Translator: Bích Ngọc)

Xem tập 90 Full HD : Co dau 8 tuoi phan 11 tap 90



Bình Luận

Đang tải bình luận, xin chờ