Cô Dâu 8 Tuổi Phần 10 Tập 67-a - Todaytv Open element in lightbox

Tại Badi Haveli,
Gia đình Singhs đang ngồi với nhau trong phòng khách. Nandu và Manna đi xuống lầu. Ganga và Gehna hỏi họ tại sao họ vẫn chưa đi ngủ? 
Nandu nói, họ muốn có cuộc họp. 
Jagya hỏi, để làm gì? 
Nandu nói, tất cả ai cũng đã đi để xem em bé của Anandi nhưng đã không đưa bọn anh đi cùng với mọi người, đó là không công bằng. 
Mannu nói, Nandu bhaisaa nói đúng. Mọi người đều mỉm cười. 
Jagya hỏi, vậy những gì anh muốn điều gì trong cuộc họp của anh? 
Nandu trả lời rằng, chúng tôi sẽ đi với em đến lễ đặt tên cho hai bé.

Dadisa trêu chọc họ, nếu chúng tôi không đưa cháu đi với chúng tôi thì sau? Mannu nói rằng, cháu sẽ khóc!
Nandu nói rằng, cháu sẽ không khóc nhưng sẽ khiếu nại với Anandi và yêu cầu em ấy đưa chúng cháu tới chỗ em ấy. 
Dadisa nói, ơ cháu định đe dọa chúng tôi? Dadisa hỏi Jagya, phải làm gì bây giờ?
Jagya nói rằng, chúng ta phải đưa họ đi với chúng ta thôi vì chúng ta không có lựa chọn nào khác. Tất cả cùng cười.

Dadisa nói Nandu và Mannu, bà sẽ đưa hai cháu đi nhưng với một điều kiện la hai cháu phải giúp bà tập diễn. 
Nandu và Mannu đều vui vẻ. Nandu nói chắc chắn chúng cháu sẽ giúp đỡ bà. 
Dadisa ôm và hôn Manna. Manna hôn Dadisa và nói, bà rất tốt! Tất cả cùng cười khi nhìn thấy hai cháu rất tình cảm với nhau.

Tại Kesar Bagh,
Mẹ của Amol kể với Anandi là họ đã lạc mất Amol 10 năm trước khi đó cậu ta được 1 tuổi. Cậu ta đã bị lạc mất trong hội chợ. 
Cha của Amol nói với họ rằng, một phụ nữ đã bắt mất Amol tại hội chợ. 
Sau đó, người phụ nữ đó kể với mẹ chồng và chồng của cô. Người chồng mắng cho cô ấy về hành động này. Cô ta sợ hãi nghĩ đến những cáo buộc của cảnh sát. Mẹ chồng yêu cầu cô ta trả lại cậu bé. Chồng cô yêu cầu cô đưa đứa trẻ đến trại trẻ mồ côi ở Udaipur. 
Cô ta bỏ con tôi ở trại trẻ mồ côi khi mới 1 tuổi. Mẹ Amol khóc và nói, chúng tôi đã liên lạc với cảnh sát và người thân. Cô nói rằng, chúng tôi đã làm tất cả mọi thứ. Chúng tôi đã đi đến đền thờ và cầu nguyện. Chúng tôi đã đi đến hội chợ hàng năm với hy vọng rằng chúng tôi sẽ tìm thấy con trai của chúng tôi.

Cha Amol cho biết rằng, người phụ nữ đó đã đến hội chợ lần nữa sau 10 năm. Bây giờ cô ta cũng có một đứa con. Và cô ta cũng bị lạc mất người con trai của mình, thật là may mắn khi chúng tôi tìm thấy thằng bé. Chúng tôi đã thông báo cho bảo vệ ở đó. Họ đã thông báo cậu bé cho cô ấy. 
Người phụ nữ đến đó và rất hạnh phúc khi nhìn thấy con trai mình. 
Bảo vệ nói rằng cô ấy rất may mắn.

Chúng tôi nói với cô ấy rằng chúng tôi đã lạc mất con trai của mình vào 10 năm trước cũng tại đây. Cô ta đã bị sốc và nhận ra rằng chúng tôi đang nói về một đứa bé do chính cô bắt đi. Cô ấy kể với chúng tôi tất cả mọi thứ và xin lỗi cho chúng tôi. Sau đó, chúng tôi đã đi đến trại trẻ mồ côi và đến đây. 
Cha Amol biết ơn Anandi đã nuôi Amol mặc dù Anandi biết cậu bé bị tật nguyền. Bây giờ thằng bé đã tốt vì sự chăm sóc của cô. Cha mẹ Amol cầu xin cô trả Raju về với họ.

Anandi thật là sốc khi nghe được câu chuyện và đôi mắt đẫm lệ. 
Cha mẹ của Amol yêu cầu cô không khóc. Họ nói với cô, cô còn có cặp song sinh nhưng chúng tôi chỉ có mỗi duy nhất là Amol.
Anandi nói rằng, tôi không phải là người nhẫn tâm không nhìn thấy nỗi đau của một người mẹ và người cha lo cho con mình. Cô nói rằng, tôi đã sẵn sàng để trả cho con trai lại cho anh chị, mặc dù điều đó là khó khăn cho tôi. Mọi người đều cảm xúc trừ Subhadra người là vui vẻ.
Họ nói họ muốn gặp Amol. Anandi đồng ý. Subhadra đi dẫn thằng bé ra.
Anandi yêu cầu họ để cho Amol tham dự buổi lễ đặt tên của hai con của cô và đưa cậu ta đi vào ngày hôm sau. Họ đồng ý.

Tại Badi Haveli,
Dadisa đang luyện tập cho vở kịch của mình. Niranjan hướng dẫn bà trong khi Jagya, Ganga và Gehna đang xem. Manna đóng vai hoàng tử, Nandu trong vai con trai của Panna dai. Nandu ném cơn giận dữ tại sao cậu ta phải ngủ trên sàn nhà còn Mannu thì được ngủ trên sofa. 
Dadisa giải thích, Mannu là hoàng tử nên thằng bé sẽ ngủ trên ghế sofa. Niranjan giải thích thêm cho Nandu hiểu chỉ là luyện tập thôi mà. Nandu đồng ý.

Mọi người rất ấn tượng với diễn xuất của Dadisa nhưng bà quên lời thoại của mình và Nandu nhắc. Jagya nói bà quên một đoạn. Dadisa đang căng thẳng, bà học thuộc lòng các lời thoại đầu khó khăn nhưng lại quên chúng. Jagya khuyến khích bà rằng họ sẽ giúp bà, bà có thể làm điều đó.
Nhưng Dadisa lo lắng vì bà không có nhiều thời gian để luyện tập vì ngày mai bà phải đi đến Udaipur.

Tại Kesar Bagh
Subhadra đưa Amol xuống lầu. Anandi nhắc Amol rằng họ đã đưa cậu từ trại trẻ mồ côi. Subhadra nói Amol rằng, đôi vợ chồng đây là cha mẹ ruột của cậu. Amol bị sốc và bối rối. 
Cha mẹ cậu bắt đầu ôm và hôn Amol. Amol yêu cầu họ buông cậu ra.
Amol hỏi, họ là ai? 
Anandi nói rằng, họ là cha mẹ của con. Cô nói, con sẽ phải đi với họ. 
Amol từ chối và ôm cô nói rằng, mẹ là người mẹ duy nhất của con và không phải là ai khác. Amol khóc. Anandi rất xúc động. Mọi người đều cảm xúc trừ Subhardra.

Video : https://www.youtube.com/watch?v=QC_QwM1Cf8M&index=26&list=ELJBBn3g9UJ8Y&nohtml5=False

Xem tập phim co dau 8 tuoi



Bình Luận

Đang tải bình luận, xin chờ

Từ khóa